Ôi Chân Thần!!!!
Tiếng gọi vang vọng khắp Bố Lôi Trạch. Còn ở nội đảo, Bái Nạp Mỗ đang dập đầu dưới chân Sở Thiên, dùng ánh mặt sùng kính nhất nhìn hai ống chân Sở Thiên như đang ngắm nhìn một tuyệt thế mỹ nữ.
A Mạt Kỳ xuất hiện "Thần ở đâu? Ta phải đánh với họ… ông chủ… hai người…"
Lúc này, Bái Nạp Mỗ đã ôm lấy cẳng chân Sở Thiên, nước mắt giàn giụa, không biết đang lẩm bẩm những gì, nhìn cảnh này người ta không khỏi cảm thấy quái đản.
Binh!
Khố Á Tháp đạp bay cửa xông vào, ngẩn ra một lúc rồi cười ngốc quay người đi, nhưng mồm thì vẫn lầm bầm, "Hỏng rồi, điện hạ từ lúc nào mà cũng…. với đàn ông vậy…"
Sở Thiên chết sững, bị một tên con trai mặt mày thanh tú ôm cứng lấy chân, mà hắn lại còn khóc lóc thảm thiết. Cảnh này mà bị mấy cô vợ nhìn thấy thì Sở đại thiếu gia sẽ phải ngủ ở phòng khách cả đời mất!
"Tên chết tiệt nhà ngươi tránh ra!" Sở Thiên tập trung Thần Lực đá Bái Nạp Mỗ ra.
"Chân Thần, con là tín đồ trung thành nhất của người, đừng bỏ rơi con!" dù có bị đá cho hộc máu, Bái Nạp Mỗ vẫn nhào lại, nước mắt hòa cùng máu mũi nói: "Một vạn năm rồi, Chân Thần vạn năng người cuối cùng cũng xuất hiện. Tín đồ chúng con đợi người khổ lắm… hu hu…"
Sở Thiên nổi hết cả da gà, dù là đỉnh phong Thần Lực tầng thứ nhất cũng không ngăn được.
Khố Á Tháp vỗ A Mạt Kỳ, rồi quay ra nhìn hai người Sở Thiên: "Huynh đệ, hai chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640609/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.