A Bố Kỳ lúc đi tới bên ngoài của Đại Đảo trung tâm Bố Lôi Trạch, đột nhiên thấy xuất hiện mười hai tòa đồng xanh được xây dựng như tiểu đảo, hơn nữa mười hai ngôi đảo này được liệt vào gia tộc Phất Lạp Địch Nặc tối cơ mật, có thể nhiều người lên đảo, nhưng ra được thì không quá năm người.
Nhận mười hai thánh đấu sĩ, dường như Sở Thiên tìm được chút cảm giác khi là Thần Hoàng, song hắn cũng hiểu rõ rằng, những rắc rối chỉ vừa mới bắt đầu.
Những ngày qua, Hắc Ám Thần Điện Hồng Y Đại Giáo Chủ, Thác Nhĩ Đốn có chút không yên lòng, hai người thân cận của hắn đã tới Bố Lôi Trạch trước. Bái Nạp Mỗ thì mất tích. Còn Tạp Nhĩ mất tích một thời gian ngắn sau khi trở về, nhưng trở thành kẻ khúm núm, dễ phục tùng, chỉ biết ca tụng chiến công Thánh Tế Tự phế vật.
Cho nên, gần đây Thác Nhĩ Đốn vẫn rất khổ tâm, cho đến khi hắn được Ba Bác Tát đưa vào bên trong Đảo Bố Lôi Trạch.
Điểm cao nhất của Bố Lôi Trạch, có một ngọn đèn pha, tên gọi là Thánh Tế Tự vinh quang, ở trên đài đỉnh tháp nhìn ra xa, Sở Thiên cùng A Mạt Kỳ đã tới tiếp đón Thác Nhĩ Đốn.
"Hoan nghênh Thác Nhĩ Đốn Đại Giáo Chủ." Sở Thiên chỉ vào phong cảnh phía dưới tháp, cười nói: "Đại Giáo Chủ nhìn Bố Lôi Trạch này cảnh sắc thế nào?"
Thác Nhĩ Đốn không ngắm nhìn quang cảnh, mà lại hướng về phía Sở Thiên khom người, nói một câu không ai ngờ tới: "Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!"
Sở Thiên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640611/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.