Trên trời, Tạ Ngũ Đức và Hoàng Kim Thiết Vệ không chạy trốn được mà cũng không thể tấn công, mà chỉ có thể tạo thế trận phòng thủ. Bên ngoài Lĩnh Vực, Kim Cương tay vác đại pháo lo lắng nhìn lên trên trời. Pháo của hắn không bắn được xa như thế, mà hắn lại không biết bay.
Vèo vèo!!
Boeing được Sở Thiên đưa ra bên ngoài Lĩnh Vực, đem theo Khải Văn bay đến bên Kim Cương. Mặt đất đầy những máu.
"Boeing, ngươi sao vậy?" Kim Cương lo lắng hỏi.
"Ta không sao. Vừa rồi bị mấy cái kích đâm phải." Nói rồi, Boeing nằm vật xuống đất, yếu ớt nói: "Xin lỗi, giờ ta không đưa ngươi đi giúp ông chủ được."
Khải Văn ngẩng đầu nhìn lên trời, rồi nói với Kim Cương: "Đại pháo của ngươi có bắn được lên trên đó không?"
"Xa quá!" Kim Cương lắc đầu, "Dù có bắn được cũng vô dụng. Mấy tên đó đều ở bên trong Lĩnh Vực của ông chủ, pháo bắn vào cũng bị làm đông cứng, không thể đả thương bọn chúng được!"
"Thế Phất Lạp Địch Nặc huynh đệ cũng không thể nào để sức lực hao phí như thế! Một khi cạn Thần Lực thì rắc rối to đấy!" Khải Văn đi đi lại lại, rồi bỗng chạy về phía thành Hoàng Kim, "Các ngươi ở đây trông chừng, ta đi tìm Thú Hoàng. Giờ chỉ có hắn mới có thể ra lệnh cho đám Thiết Vệ này thôi!"
Trận chiến trên không vẫn tiếp tực. Tạ Ngũ Đức không nói gì, chỉ trân trân nhìn Sở Thiên. Còn Sở Thiên thì bắt đầu sợ rồi. Hắn cảm thấy Thần Lực của mình đang dần mất đi. "Khốn kiếp, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640605/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.