Rời khỏi hoàng cung, Sở Thiên tìm Khải Văn và ma sủng của mình rồi chuẩn bị về hang cũ của Lang tộc bờ Tây Hải. Ngồi trên lưng Boeing, đoàn người bay ra khỏi thành Hoàng Kim. Sở Thiên lấy cái hộp ra đưa cho Khải Văn, "Đại ca, cái này tặng huynh!"
"Đây là gì?" Khải Văn nhận lấy, đằng sau hộp có in một cái đầu hổ màu hoàng kim, "Huynh đệ à, đây là dấu hiệu của Thú Hoàng thành Hoàng Kim. Nghe nói thứ này không dễ kiếm đâu!"
"Ha ha, kim bài Thú Hoàng đệ còn có mấy cái, huống hồ là cái này." Sở Thiên mở cái hộp ra cho Khải Văn, cười: "Thứ trong này là cái Thú Hoàng dùng để xin lỗi thay Bối Khắc, đại ca nhận đi!"
Bên trong chỉ có một cái thẻ thủy tinh tạp trong suốt, còn có một con dao găm lấp lánh. Sở Thiên nhìn xong thì chẹp miệng, bất mãn nói: "Ma thú cấp mười trên đại lục đều có một cái tật, đó chính là keo kiệt. Long Hoàng và Thú Hoàng đều như vậy. Ài, thể diện của ma thú cấp mười đều bị chúng bôi bác hết cả!"
"Huynh đệ, thứ lễ vật này không nhẹ đâu!" Khải Văn thích thú nghịch con dao găm, cười: "Nếu đại ca không nhầm thì đây là kiệt tác của Tây Cương đại sư tộc Người Lùn. Trên đại lục này dù có tiền cũng không mua được đâu!"
"Tây Cương? Chưa nghe bao giờ!" Sở Thiên nhét cả dao găm và thẻ thủy tinh tạp vào túi đằng sau lưng Khải Văn, rồi nói: "Nhà đệ còn có một Địa Tinh Công Tượng, lão già ấy thuần túy là một tên điên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640604/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.