Ngũ Tư chết sững, lão hồ ly Phí Xá Nhĩ cũng ngẩn người ra, Bối Khắc thì càng há hốc mồm, còn Sở Thiên thì bóp trán khổ sở, việc hắn lo lắng xảy ra rồi… Chỉ có Thái Qua Nhĩ, hắn, hoặc là ả, dùng ánh mắt ngây thơ trong sáng nhìn mọi người, nói dịu dàng: "Mọi người sao vậy? Không lẽ người ta thành ma thú cấp mười rồi mà mọi người không vui sao?"
Sở Thiên có cảm giác muốn nôn mửa, Thái Qua Nhĩ vốn là một con hổ răng kiếm, biến thành người thì thân thể vô cùng tráng kiện, râu ria đầy mặt. Nhưng bây giờ, cũng là người này, một anh chàng có vẻ ngoài nam tính không nam tính hơn được nữa lại đầu mày cuối mắt với Sở Thiên, cười ngọt ngào, "Phất Lạp Địch Nặc huynh! Họ sao vậy? Không lẽ người ta khó coi lắm sao?"
"Phất Lạp Địch Nặc!" Ngũ Tư hét lên, Thần Lực màu hoàng kim đồng thời bao bọc lấy cơ thể.
"Phụ hoàng sao vậy?" Thái Qua Nhĩ nghiêng đầu nhìn Ngũ Tư.
"Ông xã… " Ba Ba Lạp sắp khóc đến nơi rồi.
Rầm!
Sở Thiên nhặt một thanh gỗ đập mạnh xuống đất, hét: "Đừng ồn ào nữa! Ba Ba Lạp, tỷ mau kiểm tra xem Thái Qua Nhĩ có còn là đàn ông không!"
"Ui da, làm cái gì vậy? Buồn quá!" Thái Qua Nhĩ muốn đẩy Ba Ba Lạp ra nhưng Ba Ba Lạp như phát điên, xé quần áo của Thái Qua Nhĩ, rồi vui mừng: "Vẫn là đàn ông!"
Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh linh thiêng! Nhịp tim nhảy loạn nhịp nãy giờ của Sở Thiên cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút, chỉ cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640603/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.