Khải Văn thấy Sở Thiên đang từ từ rơi xuống lập tức chạy lại.
Rầm!
Một người một sói nằm sõng soài trên mặt đất.
Đập đập vào Khải Văn đang ở dưới mình, Sở Thiên cười khổ: "Đại ca, thế nào?"
"Ôi chao!" Khải Văn rên rỉ, rồi lập cập đứng dậy, "Huynh đệ nặng quá, tí nữa thì đè bẹp đại ca!"
"Ha ha, không sao thì tốt!" Sở Thiên nằm ngửa ra trên đất, quệt đi vết máu trên mép, "Đại ca, giúp đệ xem Kim Cương với Boeing thế nào rồi, giờ đệ không nhúc nhích nổi nữa!"
Một lúc sau Khải Văn quay lại cười: "Bọn chúng may lắm, chỉ bị trọng thương thồi, chưa chết!"
Sở Thiên thở phào, rồi bỗng hộc ra máu.
"Huynh đệ sao vậy?" Khải Văn cuống cuồng "Vừa rồi là thế nào vậy? Sao Ngũ Tư lại sợ chạy mất vậy?"
Sở Thiên gắng gượng lấy Lưỡi đao Phán Quyết ôm vào lòng rồi cười: "Nhờ có thanh đao này nếu không đệ chết chắc! Hắc hắc, Ngũ Tư có nằm mơ cũng không ngờ tầng Thần Lực thứ hai đó chỉ là thanh đao này cho đệ mượn thôi!"
"Là thanh đao nát này sao?" Khải Văn quan sát thanh đao, nhìn vẻ ngoài một đồng tiền đồng mua được mười thanh của nó, Khải Văn lắc đầu.
"Huynh không tin sao? Nó là đứng đầu trong số Thần Khí thượng cổ, là binh khí của Thần Phán Quyết năm xưa đấy!" Sở Thiên nói.
"Thần Phán Quyết? Ta chưa từng nghe các Chúng Thần có ai có cái tên này." Khải Văn vẫn chưa tin, lục tìm thuốc trong túi Sở Thiên, "Thuốc của đệ đâu rồi, mau uống đi!"
Sở Thiên lục tìm trong cái nhẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640606/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.