Ngoạn tròn mắt ngạc nhiên:
- - Có phải mày định qua mặt anh Phiến..? Sao mày dám…?
Kiên chép miệng:
- - Tao đã nói chuyện này có lợi cho anh Phiến còn gì..? Đừng nói từ qua mặt nghe nó nặng nề lắm. Mày với tao đều là người được anh Phiến nâng đỡ mới có ngày hôm nay….Anh Phiến từng nói với tao sau này mọi quyền hành sẽ giao cho mày hết, cho nên tao mới tìm mày để bàn chuyện.
Những lời Kiên báo nói với Ngoạn như rót mật vào tai, Ngoạn càng lúc càng thấy mình được đề cao, cũng phải thôi nếu không có Ngoạn thì sao có lão Phiến ngày hôm nay. Cho nên Ngoạn nghĩ Kiên đang nói những câu đúng sự thật, Kiên nói tiếp:
- - Theo mày hiện tại ai đang là kẻ thù nguy hiểm nhất của chúng ta..?
Ngoạn đáp:
- - Tất nhiên là phía thằng Tuấn rồi, nếu nó không vào viện thì làm gì có cơ hội chiếm được địa bàn của nó.
Kiên gõ gõ xuống bàn rồi cười:
- - Đúng vậy, chính là thằng Tuấn, tuổi đời nếu so ra với đại ca thì nó còn quá trẻ. Nhưng tầm ảnh hưởng của nó trên mảnh đất này không nhỏ, nói không ngoa trước khi nó vào viện thì nó còn ở trên đại ca của mình.
Ngoạn cau mặt:
- - Thì giờ nó khác gì thằng tàn phế đâu, mất một tay còn làm được gì...Hơn nữa tao cũng chiếm được phần lớn địa bàn của nó rồi.
Kiên trầm ngâm:
- - Nhưng tao thấy không ổn, mày biết không? Nó còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ghe/2201983/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.