Lão Phiến nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu rồi khẽ nói:
- - Không được, dù sao tao cũng là một đại ca giang hồ có tiếng ở đây đã mấy chục năm nay. Lôi trẻ con vào những chuyện như thế này không đáng mặt đàn ông. Hơn nữa chúng ta đông người thế lực hiện tại lại mạnh hơn hẳn nó, chẳng lẽ lại đi làm cái trò rẻ mạt mất nhân cách như thế này.
Ngoạn vội đáp:
- - Nhưng thưa đại ca, nếu nó cứ tiếp tục lẩn trốn em e rằng chúng ta sẽ không thể tìm được nó đâu. Hơn nữa vì trước đây nó là người trong giới nên mọi địa điểm làm ăn của chúng ta nó đều nắm bắt được hết. Em nghĩ nếu anh không cương quyết cứng rắn thì chắc chắn nó sẽ không để yên cho anh đâu. Chẳng phải việc mất 3 sòng bạc đã là một đòn chí mạng của nó nhằm vào anh rồi sao...Chưa hết chẳng lẽ anh để cái chết của Kiên báo với đám đàn em của mình qua đi một cách dễ như thế...Em nghĩ….
Lão Phiến quát lớn, đồng thời lão cầm cái gạt tàn ném thẳng vào đầu Ngoạn, lực ném khá mạnh nên lập tức máu từ đầu Ngoạn chảy xuống ướt cả khuôn mặt:
- - Câm mồm, mày không thấy tao đang cố hết sức để tìm nó hay sao..? Việc mày vừa đề nghị nó ảnh hưởng đến danh dự của một người như tao. Giang hồ cũng có quy tắc của giang hồ, chuyện chết người từ xưa đến nay là bình thường. Mày nghĩ làm giang hồ có thể tránh khỏi điều này hay sao...Tao hay mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ghe/2201982/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.