Edit: phuong_bchii
________________
"Ơ...... Tình Tình của mình sao lại ngã." Bành Hướng Chi kêu lên.
Tình Tình của mình? Kỷ Minh Tranh liếc nhìn nàng một cái.
Bành Hướng Chi phẩy lông mi: "Sao?"
Kỷ Minh Tranh rũ mắt xuống, không chút dao động: "Trông cậu rất quen thuộc với cô ấy."
Ôi, bánh trôi vừng nhỏ chấm dấm, cũng quá buồn cười đi, dấm của người trên giấy mà cũng ăn.
"Không phải mình thay cậu vào sao?" Bành Hướng Chi vội vàng nói, "Cho dù là đồng nghiệp, cũng không ngã thật, mình cũng rất đau lòng."
"Bình thường cậu đi làm xuống lầu gì đó, phải cẩn thận một chút nhé, nếu không chân bị trẹo, mình sẽ rất khó chịu." Nàng mắt cún chớp chớp.
Ra vẻ. Kỷ Minh Tranh bình tĩnh nhìn nàng, nhưng động tác khép mi chậm lại, dịu dàng hơn.
Xì, cô nhóc, ai mà không biết cô âm thầm ai oán chính mình chứ, nhưng Kỷ Minh Tranh chính là như vậy, Bành Hướng Chi chỉ cần khen cô, yêu cô, thương cô, cho dù là bốc phét, cô cũng vui vẻ, âm thầm vui vẻ.
"Họ sắp về nhà rồi." Kỷ Minh Tranh nói.
"Sao đâu?"
"Có hơi nhanh."
"Không đâu, mình cảm thấy em ấy viết rất hay, hai ta vừa gặp nhau, mình đã muốn lừa cậu về nhà." Tiến độ nhanh là ưu điểm của Bát Đại Cần Thái, Bành Hướng Chi nhất định phải thừa nhận.
"Vậy sao?" Kỷ Minh Tranh ung dung hỏi lại, luôn muốn rẽ về nhà?
Hi hi. Bành Hướng Chi chỉ cười không nói.
"Thôi nào, tiếp tục xem đi, mình cảm thấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3643411/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.