Edit: phuong_bchii
________________
"Mình nói, hình tượng của cậu là người lái xe ba bánh à? Cần Thái nghĩ thế nào vậy? Cậu sao mà đạp được xe ba bánh?" Bành Hướng Chi cau mày, Kỷ Tiểu Tranh này vai không thể khiêng tay không thể xách, đạp xe ba bánh giao hai két bia, đừng chọc cười nữa.
"Vì sao em ấy lại cảm thấy cậu giỏi đến mức giao hàng?" Bành Hướng Chi tò mò quan sát Kỷ Minh Tranh, "Trong lòng em ấy, cậu không phải là Barbie Kim Cương chứ? Dưới áo blouse trắng toàn là cơ bắp."
Kỷ Minh Tranh chậm rãi thêm củi: "Cậu trong mắt em ấy, vỏ hạt dưa cũng không phun sạch được."
"Mình rất muốn đánh nhau với em ấy."
Bành Hướng Chi có chút xao động, tiếp tục nói: "Hơn nữa em ấy còn có nội hàm với cậu."
"Em ấy cứ phàn nàn với mình phòng khám của cậu đắt, bây giờ cố ý viết đổi răng hai tệ một cái."
"Hai tệ không thể đổi răng." Kỷ Minh Tranh nói.
"Đúng vậy, không có thường thức." Bành Hướng Chi bĩu môi.
"Ừ."
Bành Hướng Chi trêu ghẹo xong, rất vui vẻ, xách bút vẽ một vòng tròn ở chỗ "hai tệ", tìm một tư thế thoải mái, cùng Kỷ Minh Tranh tiếp tục xem.
......
Ngày đó sắp đóng cửa, Kỷ Tình Tình mới đạp xe ba bánh trở về, Bành Vân vừa đạp cửa cuốn, vừa ngáp: "Em gái, đừng nhóm lửa nữa, không có ai đâu, chút quỷ này cũng không có một ai."
Nàng vô cùng quen thuộc với lưu lượng người ở đây, bởi vậy mới có thể tan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3643410/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.