Edit: phuong_bchii
________________
"......"
Bành Hướng Chi trầm mặc, giơ ngón trỏ lên, nhẹ nhàng cắn một cái.
Kỷ Minh Tranh cũng trầm mặc, lòng bàn tay che môi, hắng giọng.
"Gì vậy......" Bành Hướng Chi liếm liếm môi dưới, liếc mắt nhìn Kỷ Minh Tranh, lại nhai hư không hai cái, đầu lưỡi vòng quanh hàm răng, "Viết cái gì vậy trời......"
Kỷ Minh Tranh thở nhẹ nhàng, giơ tay vuốt tóc, vén ra sau tai.
"Nhưng mà." Ngón chân Bành Hướng Chi căng thẳng, cổ chân cọ cọ hai cái, sau đó chậm rãi xoay cổ chân phải, nhấc tới bắp chân Kỷ Minh Tranh, chui vào ống quần trong quần ngủ của cô.
"Còn rất có không khí." Nàng cắn môi, phẩy lông mi như cánh bướm, khàn giọng hỏi Kỷ Minh Tranh: "Cậu biết mặc nội y không?"
"Cậu nói xem?" Vành tai Kỷ Minh Tranh đỏ lên, hai mắt thông minh lanh lợi trầm tĩnh nhìn nàng.
"Mình xem thử." Bành Hướng Chi vươn tay, hai đầu ngón tay kẹp lấy cổ áo Kỷ Minh Tranh, xách lên.
Kỷ Minh Tranh cầm tay nàng.
Sau đó nàng thở dài một hơi: "Không xem nữa."
Giọng nói rất mềm mại, nhưng vẻ mặt rất trấn tĩnh, giơ tay đặt Kindle lên đầu giường.
Bành Hướng Chi chớp mắt phượng cười.
Lúc Kỷ Minh Tranh hôn tới, trong lòng Bành Hướng Chi gửi cho Vu Chu một con số: 6.
Kindle không có khóa, tiếc là không có ai đọc nó, nó đã chuẩn bị sẵn trang tiếp theo trong tiếng rên rỉ đan xen, và nó biết rằng có hai người phụ nữ, muốn đọc nhau trước, sau đó mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3643583/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.