Edit: phuong_bchii
_________________
"Cái gì?" Bành Hướng Chi không kịp phản ứng.
Kỷ Minh Tranh đỏ mặt, cúi đầu nhìn thùng rác, giọng nói giống như Thiên Sơn trong tuyết, nhưng lại nói ra những lời hạ lưu nhất mà cô từng nói trong đời: "Có phải tôi đã ngủ với cậu rồi không?"
Tông giọng yếu ớt ở trong thang máy kích hoạt tiếng vọng nhàn nhạt, Bành Hướng Chi cảm thấy, đây con mẹ nó có thể mới là ảo giác.
Kem cầm ở trước ngực, tan, nước từng giọt từng giọt chảy xuống, cùng tần suất nói "Đậu má" trong lòng Bành Hướng Chi giống nhau.
"Cậu sao lại," nàng mỉm cười, giọng nói rất dịu dàng, "Có loại ý suy nghĩ này chứ?"
T rong lòng tiểu nhân bắt đầu luyện đánh quyền anh.
Vẻ mặt Kỷ Minh Tranh phức tạp nhìn nụ cười của nàng, ánh mắt càng kiên định: "Cậu có thể nói thẳng với tôi, tôi biết cậu không thèm để ý loại chuyện này, nhưng tôi......"
"Ai nói tôi không thèm để ý?!" Bành Hướng Chi cao giọng nói.
"Vậy cậu, để ý?" Mí mắt nâng lên, nhìn thẳng vào nàng.
"Mẹ nó!" Bành Hướng Chi muốn dùng kem ném cô, "Không phải, em gái, không phải vấn đề để ý hay không để ý, là căn bản không có việc như vậy."
"Không thể nào." Kỷ Minh Tranh nói.??? Bành Hướng Chi nghẹn họng nhìn trân trối, mí mắt cũng muốn rút gân.
Kỷ Minh Tranh đẩy đẩy kính mắt: "Ngày đó tỉnh lại, cậu dùng khăn giấy ướt lau tay tôi, lại còn quần áo xộc xệch, sau đó cậu chủ động đề nghị nấu bữa sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3506006/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.