Edit: phuong_bchii
________________
"Trước khi bắt đầu nói chuyện, tôi có thể ngụy biện một lần cuối cùng không?"
Ngồi xuống sô pha trong nhà Kỷ Minh Tranh, Bành Hướng Chi nói như vậy.
Thật ra nàng có chút lo lắng, dù sao, vẫn không có dùng loại chuyện này lừa gạt người ta, cho nên bất luận như thế nào, muốn vùng vẫy một chút, ít nhất lương tâm phải không có trở ngại.
"Cậu nói." Kỷ Minh Tranh tháo kính xuống, dùng vải lau kính trong ngăn kéo bàn trà cẩn thận lau.
Đã qua ba giờ, mọi âm thanh đều yên tĩnh, ngay cả đèn trong nhà cũng giống như cạn dầu, không sáng sủa lắm. Từ lúc chào đời tới nay, số lần Kỷ Minh Tranh thức đêm rất ít đều do Bành Hướng Chi ban tặng, nhưng lần thứ hai, cô bắt đầu phát hiện một số cảm giác chỉ nảy sinh trong bóng tối.
Nó như là kéo dài ban ngày, kéo dài sinh mệnh, lại như là mở rộng không gian, để cho hai người áo mũ chỉnh tề chui vào quái thạch lởm chởm trong sơn động, thảo luận về bí mật nguyên thủy.
Có một chút kích thích, có một chút bừa bãi, có một chút, khoái cảm tiêu xài.
"Thật ra," Bành Hướng Chi nói, "Là tôi lau nước miếng, tôi nằm úp sấp bên cạnh cậu ngủ thiếp đi, không cẩn thận chảy cái đó, miệng chảy nước trên bàn tay cậu."
Kỷ Minh Tranh nghe xong, đặt miếng vải lau kính lại chỗ cũ, "Bánh xe" vang lên tiếng ngăn kéo, sau đó cô không đeo kính nữa, mà đặt lên mặt bàn.
Thấy cô không phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3511863/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.