Edit: phuong_bchii
_______________
Một giấc mộng đẹp đúng hẹn mà tới.
Bành Hướng Chi mơ thấy mình đi bơi, rong chơi ở dưới biển, giống như là một viên hóa thạch khô héo, bị gió táp mưa sa mấy ngàn mấy vạn năm, da dẻ đều nứt nẻ, sau đó bị ném vào trong làn sóng thật sâu, làm dịu nàng, sống lại nàng.
Mặt trời lên cao ba sào, Bành Hướng Chi mới tỉnh lại, ngày hôm qua không kéo rèm cửa sổ, mặt trời liền tiến hành một hồi hoạt động thăm người thân đã lâu không gặp, thề phải trải đầy gian phòng không lớn này, ấm áp trải ở trên lưng, Bành Hướng Chi giống như là bị nướng cho tỉnh.
Lúc tỉnh lại nằm sấp bên cạnh Kỷ Minh Tranh, cô trở mình, ngủ nghiêng mặt về phía Bành Hướng Chi, đầu kê trên gối.
Xấu hổ chính là, mặt Bành Hướng Chi gối lên cánh tay Kỷ Minh Tranh.
Càng xấu hổ chính là, Bành Hướng Chi chảy nước miếng.
Cái này cái này, khóe miệng nàng hơi cứng ngắc, sau đó nhìn cánh tay Kỷ Minh Tranh, lại ngửi một cái, có chút sợ có mùi.
Nhưng nàng bị nghẹt mũi vào buổi sáng và không thể ngửi thấy được.
Lén lút lặng lẽ xoay người, từ trong ngăn kéo tủ đầu giường lấy ra một túi khăn giấy ướt, lại nhìn Kỷ Minh Tranh một cái, còn đang ngủ, vì thế lén lút dùng khăn giấy ướt nhẹ nhàng lau chùi cho cô.
Bởi vậy hình ảnh Kỷ Minh Tranh nhìn thấy khi tỉnh lại vô cùng quỷ dị.
Trước mắt phóng đại một khuôn mặt Bành Hướng Chi mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3504185/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.