"Tôi không có, không có nghi ngờ kỹ thuật của cậu." Bành Hướng Chi nói như vậy.
Kỷ Minh Tranh tựa cổ ở trên gối, xoay người nằm nghiêng, điện thoại ở ngay cạnh mặt: "Vậy sao?"
"Cậu cảm thấy kỹ thuật của tôi cũng không tệ lắm?"
Bành Hướng Chi vừa bưng lên uống một ngụm nước thì bị sặc, nàng rất muốn nói với Kỷ Minh Tranh, ba giờ sáng, không thích hợp nói những lời như vậy, nhưng cô nghe qua quá thuần sắc, làm nổi bật Bành Hướng Chi đặc biệt "dầm khâm".
Nàng vốn thích nói giọng hơi gợi tình, chắc chắn Kỷ Minh Tranh không chịu nổi.
Có điều cũng có một chút ngoài ý muốn, bởi vì Kỷ Minh Tranh chưa bao giờ chủ động nói chuyện với nàng, thoạt nhìn Kỷ Minh Tranh đối với kỹ năng nghề nghiệp của chính mình vẫn rất để ý.
Hoặc là nói, dù sao cũng đã tỉnh, không được khen hai câu, có chút thiệt thòi.
"Tôi cảm thấy kỹ thuật của cậu cũng tạm được." Bành Hướng Chi nói xong, đột nhiên run rẩy bả vai cười rộ lên.
"Cậu cười cái gì?" Kỷ Minh Tranh lại dụi dụi mắt, mệt mỏi.
"Kỷ Minh Tranh," Bành Hướng Chi không giải thích, "Bình thường mấy giờ cậu đi ngủ vậy?"
"Hơn 10 giờ." Cô dùng giọng gió nói, khịt mũi, cũng không biết là bị cảm hay là chưa tỉnh ngủ.
"Sớm vậy."
"Đến bây giờ cậu vẫn chưa ngủ?"
"Đúng vậy."
Kỷ Minh Tranh thở dài một tiếng, còn tưởng rằng Bành Hướng Chi vừa tỉnh dậy, đột nhiên nảy ra ý tưởng.
"Cậu có buồn ngủ không?" Bành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3463270/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.