Edit: phuong_bchii
___________
"Đánh rắm!"
"Ừ, đại khái chính là cái ý đó." Kỷ Minh Tranh rất rụt rè.
Bành Hướng Chi cứng họng: "Tôi nói người nói bậy là đang đánh rắm!"
"Tại sao lại nổi mụt, tôi hỏi cậu tại sao lại nổi mụt? Cậu có kiến thức cơ bản hay không, cậu không phải là tiến sĩ sao!" Bành Hướng Chi phát điên, ở bên cạnh phòng khám của bệnh viện, giống như người bệnh muốn đến khoa tâm thần.
Kỷ Minh Tranh cúi đầu, đội mũ bảo hiểm lên: "Ồ."
Cô lại chưa từng mặc quần da.
Bành Hướng Chi giận quá hóa cười, nghiêng người nhìn cô, lồng ngực run lên, lại run lên.
Kỷ Minh Tranh sải bước lên yên sau xe máy, một chỗ hơi thấp, phía sau hơi vểnh lên, cô có chút do dự, không biết nên ngồi chỗ cao hay chỗ thấp, suy nghĩ một lúc, trong chỗ lõm gần bằng da đó, có chút trơn, thoáng cái liền dán lên thân thể Bành Hướng Chi.
Bành Hướng Chi theo bản năng đưa tay ra sau, đỡ lấy đùi Kỷ Minh Tranh: "Cậu làm gì vậy?"
Bị ngón tay ấm áp nắm chặt, Kỷ Minh Tranh cũng sửng sốt: "Lên xe."
"Lui! Lui! Lui!" Bành Hướng Chi cắn cắn môi dưới, "Dán vào tôi làm gì?"
Kỷ Minh Tranh dịch ra phía sau, gió từ trong khe hở chen vào, lạnh căm căm, chỗ vừa mới dựa vào lại nóng lên, Bành Hướng Chi vặn vặn eo, khó nhịn động đậy, Kỷ Minh Tranh nhìn chằm chằm vạt áo da của nàng, phát hiện gió thổi thẳng vào bên trong, liền chần chờ duỗi tay, giúp nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3472239/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.