Edit: phuong_bchii
__________
Giọng nói rất nhẹ, trong kịch chính là cảm giác yếu đuối không được yêu mà Kỷ Minh Tranh am hiểu nhất.
Lông mày cũng hơi nhíu lại, giống như thật sự quấy nhiễu cô một thời gian.
Kỷ Minh Tranh được hình dung là "Tiên khí phiêu phiêu", không phải ngũ quan của cô, cũng không phải khí chất độc lập di thế gì, mà là làn da của cô, toàn thân trắng như tuyết, mang theo sự mềm mại không quá phận, giống như rau quả chưa bao giờ bị thuốc trừ sâu xâm nhập, tự nhiên đến mức ngay cả lỗ chân lông cũng tự ti mặc cảm.
Bởi vì năm tháng, ánh mặt trời và thứ bẩn thỉu đều không bắt nạt cô, cho nên mới có vẻ như thiên ngoại phi tiên.
Kỷ Minh Tranh như vậy bị người ta hôn, so với cô nói mình có người mình thích còn khiến người ta khiếp sợ hơn.
Mẹ Kỷ đặt sách xuống, kẹp một thẻ đánh dấu trên bàn rồi khép lại: "Chuyện lúc nào vậy?"
Không lòng vòng với bà, nói "Nếu".
"Mấy tháng trước rồi." Vành tai Kỷ Minh Tranh nhuộm một vệt đỏ mỏng, cô cúi đầu, hai tay khá mở ra, ngón tay khẽ chạm ngón tay.
"Vậy, như vậy..." Mẹ Kỷ nhìn bộ dạng của cô, nghĩ đến hơn phân nửa không phải là cố ý dâm loạn, tảng đá lớn trong lòng thả xuống một nửa, lại cân nhắc hỏi cô, "Vậy đối phương nói như thế nào? Là thích con, hay là......"
"Cô ấy không nhớ."
Khi nói mấy chữ này, cằm và sau tai nhanh chóng tê dại một chút, lại tản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3458041/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.