Tô Dã Nghi thật sự bị hoảng sợ, chỉ là, sau đó ngẩn người ra cũng không phải là bị dù dọa, mà đơn thuần là lộ vẻ háo sắc.
Phòng vệ sinh mở ra, quang cảnh rất sáng, Dịch Tự đứng ở cửa, mặc một bộ áo khoác màu xanh rất nhàn rỗi, cổ áo để ô vuông làm tôn lên cái cổ đẹp mắt của anh, mặt của anh vẫn là nơi mà Tô Dã Nghi không dám nhìn. Lần này vừa đúng dịp mượn cớ bị giật mình, cô vừa lòng quan sát anh một lần.
Tô Dã Nghi phải thừa nhận, da của Dịch Tự rất đẹp, chỉ là, so với lúc lên đại học thì đen đi một chút. Trên mặt anh đôi mắt kia là có thần nhất, nhớ có một năm trường học dán lên cái thiệp, trong đó có người hỏi hot boy của trường là ai, có người mở hình của Dịch Tự ra, trên tấm hình kia Dịch Tự đẹp mắt khiến cho người người oán trách, Tô Dã Nghi chính là một lần đó ---- cũng duy chỉ có một lần đó ---- tỉ mỉ trong trong ngoài ngoài xem mặt của Dịch Tự, Mạc Ninh cũng chính một lần nhìn hình mà si mê anh một trận, nói Dịch Tự, “Đôi mắt dài này sẽ tỏa sáng”, nhưng cho dù là tấm hình kia, cũng không thể chống đỡ được vào giờ phút này bị ánh sáng mạnh mẽ hắt trên mặt.
“Cô?”
Tâm hồn đang dạo chơi phía chân trời của Tô Dã Nghi xác định nghe thấy, cái từ “Cô” là từ miệng Dịch Tự nói ra, cô gần như lập tức phản xạ có điều kiện tiếp lời: “Tôi tên là Tô Dã Nghi, chào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/83403/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.