Kết quả gần tối hôm nay, Tô Dã Nghi thực sự xách hai cái túi, cũng không nói với chủ nhà trọ một tiếng, trực tiếp xách túi lên bước vào xe taxi. Trên xe, cô gọi điện thoại cho Chu Nhất Nặc, sau khi bô bô miêu tả lại chuyện nhà mới một lần, cô rất nghiêm túc nói: “Quan trọng nhất chính là…”
Chu Nhất Nặc ở đó đang dùng vai kẹp chiếc điện thoại, vừa cắt móng chân vừa nhàn nhã hỏi: “Là cái gì?”
Tô Dã Nghi vui vẻ nhướn mày: “Cậu đoán xem ai ở phòng ngủ thứ hai?”
“Tổng giám của cậu?”
“Đoán lại!”
“Cha của cậu?”
“Cha của cậu!!!”
Quả nhiên là thế, khóe miệng Chu Nhất Nặc nhếch lên, thầm nghĩ, gấp gáp đến mức thật vui vẻ. Lại giả bộ nói: “Tớ không muốn đoán, cũng không muốn biết. Chúng ta đổi đề tài đi…”
Tô Dã Nghi vụng về: “Dịch Tự! Dịch Tự ở đó!”
“Thật hay giả? Cậu đang mộng xuân đấy à?”
“Là thật. Dù sao tớ mới chuyển tới chỗ cách trường học của cậu cũng gần, không tin thì cậu đến xem một chút?”
Chu Nhất Nặc vốn là định đi ra ngoài, Tô Dã Nghi kẻ lỗ mãng này thật là không để cho người ta bớt lo. Dù sao cô cũng không tin một ngàn đồng có thể thuê được một phòng đơn chỉnh tề ở gần thôn Trung Quan. Tô Dã Nghi nói như vậy, cô cũng thuận tiện nhận lời, nói: “Được, trong vòng hai mươi phút nữa tớ sẽ đến, dù sao cũng đã lâu rồi tớ chưa gặp Dịch Tự.”
Sau đó, xe taxi trên đường bị kẹt xe, Chu Nhất Nặc hai mươi phút sau đến, Tô Dã Nghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/83402/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.