Bảy giờ bốn mươi phút tối ăn cơm. Lúc Tô Dã Nghi muốn mang rau chân vịt bày lên bàn, Dịch Tự cùng Tạ Bân đang từ phòng ngủ chính đi ra ngoài, trên mặt Tạ Bân còn treo nụ cười: “Người chuyên nghiệp vẫn là người chuyên nghiệp, vấn đề máy tính quấy nhiễu tôi nhiều năm nay cuối cùng cũng được giải quyết.”
Dáng vẻ Dịch Tự ngược lại rất lạnh nhạt, lơ đãng ngẩng đầu lên, Tô Dã Nghi chính trực nhìn thẳng anh, trong tay còn bưng một đĩa rau chân vịt to.
Bên này Tô Dã Nghi còn chưa kịp thu hồi ánh mắt, đã thấy Dịch Tự đang đi tới chỗ cô, Tô Dã Nghi nhìn thật cẩn thận, thấp thoáng thấy khóe miệng Dịch Tự cong lên một vòng cung, thấy điểm vòng cung này, đầu óc Tô Dã Nghi chợt trống rỗng, giống như trước mặt đột nhiên xuất hiện một cái vợt lớn, có người mạnh mẽ đánh một cái, đánh cô ra một chỗ rất rất xa.
Nhưng mà, vừa rồi khóe miệng anh cong lên hình vòng cung này, là cười sao? Là cười với cô sao? Nhưng lúc Tạ Bân khen anh anh đều không cười, cho nên, bởi vì cô nên anh mới cười sao?
Lúc Dịch Tự tới gần cô, cực kỳ nhân tiện cầm lấy món ăn trong tay cô, cực kỳ tùy ý nói: “Cứ bưng trên tay như vậy, không nóng sao?”
Trên tay không còn, Tô Dã Nghi mới phục hồi lại tinh thần, rất ngại ngùng gãi gãi đầu một cái, giải thích sứt sẹo: “Vừa rồi đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nhất thời quên để xuống…”
Tạ Bân đi vào phòng bếp, có lẽ là giúp Tiếu Mạt Mạt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/83404/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.