"Đội trưởng La còn nhớ lúc anh bắt tôi đã nói gì không?"
Sắc mặt La Duệ không khỏi càng thêm khó coi.
Lúc đó, anh ta thề son sắt nói rằng tuyệt đối sẽ không để chuyện này từ vụ án hình sự biến thành vụ án dân sự, để Diệp Ninh Uyển dễ dàng thoát tội, nhưng bây giờ lại đi theo hai cha con nhà họ Diệp đến giúp hòa giải.
Nhưng đây cũng không phải là ý của anh ta, nếu không phải cấp trên ép anh ta đến, anh ta thà c.h.ế.t cũng không xuất hiện ở đây.
La Duệ cố nén sự xấu hổ, liếc nhìn Diệp Chấn Ninh.
"Chủ tịch Diệp, người hai người muốn gặp cũng đã gặp rồi, chuyện tôi đã đồng ý cũng đã làm rồi, còn về việc thuyết phục cô Diệp như thế nào thì phải xem hai người rồi, tôi không còn gì để nói."
Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của La Duệ, Diệp Chấn Ninh cũng không tiện nói gì thêm.
Dù sao, ban đầu La Duệ cũng trăm nghìn lần không muốn đi cùng.
Diệp Chấn Ninh ho khan một tiếng, dịu giọng, nói với Diệp Ninh Uyển:
"Uyển Uyển à..."
Nhưng lời Diệp Chấn Ninh vừa nói ra đã bị Diệp Ninh Uyển lạnh lùng cắt ngang.
"Chủ tịch Diệp, chúng ta có quan hệ gì mà ông gọi thân mật như vậy? Ông vẫn nên gọi tôi là cô Diệp hoặc bà Bùi thì hơn!"
Diệp Chấn Ninh sa sầm mặt.
Diệp Vĩnh Thần lập tức quát Diệp Ninh Uyển:
"Diệp Ninh Uyển, cô nói năng kiểu gì vậy! Tuy cô không phải là con gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3738604/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.