Nghiêm Vĩnh Cận chưa bao giờ cảm thấy việc được nằm lên giường của mình lại là chuyện hạnh phúc như hôm nay.
Hắn lôi miếng ngọc trong túi quần ra: “Này, cậu bảo có phải do nó bảo vệ bọn mình không?”
Bạch Chỉ vừa rửa mặt xong, đang cầm khăn lau mặt. Cậu bị cận nhẹ, thường ngày cũng không đeo kính, phải híp mắt nhìn một lát mới thấy rõ vật trong tay hắn: “Nói với cậu rồi còn gì, thầy giả.”
“Thế thì là bọn mình số may.” Nghiêm Vĩnh Cận bò dậy trên giường, thầm nghĩ mình phân tích quá có lý.
“Có lẽ.” Bạch Chỉ phơi khăn mặt lên thanh sắt “Nhưng nếu nó có tác dụng thật thì bọn mình đã không gặp phải chuyện ma quái rồi. Có điều…” Cậu lại đổi giọng “Chuyện này cũng khó mà nói chính xác được, có thờ có thiêng, coi như nó cứu mình đi.”
“Được, nghe cậu.” Nói rồi Nghiêm Vĩnh Cận như nghĩ tới chuyện gì, đeo ngọc bội lên cổ “Ây, Bạch Chỉ, miếng ngọc mẹ tôi cho cậu đâu?”
“Trong túi, làm sao?”
“Đeo vào đeo vào!” Nghiêm Vĩnh Cận thúc giục.
“Để làm gì?” Bạch Chỉ dở khóc dở cười, tuy vậy cậu vẫn nghe lời hắn mà đeo lên cổ.
“Rồi, ngọc bội tình nhân.” Hắn đắc ý hất cằm “Từ giờ cậu chính là người của tôi.”
Bạch Chỉ “chẹp” một tiếng: “Cậu có thấy xàm không?”
“Sao lại xàm?” Nghiêm Vĩnh Cận không hài lòng với cách nói của cậu “Cái đồ nhà cậu chả tình thú gì!”
“Vâng vâng vâng, tôi không tình thú.” Bạch Chỉ đột nhiên nắm thành giường hắn leo lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330482/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.