(Giải thích trước:
*Hồ máu tử thi: là một dấu hiệu của sự chết. Đó là khi máu tụ lại ở phần dưới cơ thể và làm màu da biến thành màu đỏ hơi tía.)
Chiếc xe này chạy vừa chậm vừa ổn định, thế mà có thể tông trúng người! Phản ứng đầu tiên của Nghiêm Vĩnh Cận là “gặp kẻ ăn vạ rồi”, nhưng máu còn đang chảy ào ào, ai mà giả bộ một cách lộ liễu như vậy?
Hắn toan xuống xe xem tình hình, Bạch Chỉ bỗng kéo hắn lại.
“Không hợp lý.” Bạch Chỉ thầm thì, hất cằm chỉ hướng tài xế.
Lúc này Nghiêm Vĩnh Cận mới chú ý, xảy ra chuyện lớn tới vậy mà tài xế vẫn ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Nhìn từ phía sau, có vẻ ông ta đang sợ đến choáng váng.
“Chú ơi… Chú ơi?” Nghiêm Vĩnh Cận dò xét gọi hai tiếng, tài xế như thể không nghe thấy gì cả, hoàn toàn không phản ứng. Hắn tò mò vươn tay đẩy vai ông ta, chẳng ngờ ông ta lập tức đổ “rầm” xuống ghế phụ lái. Tiến tới gần nhìn thử, chỉ thấy trên mặt ông ta chồng chất vết hồ máu tử thi, không biết đã chết mấy năm rồi!
“Đậu má!” Nghiêm Vĩnh Cận vội rụt về “Mẹ nó chuyện quái gì đây!”
“Xem ra bọn mình lại gặp ma.” Bạch Chỉ xé một gói khoai tây chiên, bình tĩnh nói.
???
Thao tác gì vậy? Tôi sợ quá nên cần ăn thứ gì đó để xoa dịu hả?
“Thế bây giờ…”
“Ăn thạch không?” Cậu mở thêm một gói thạch…
Được rồi, tình hình này chắc là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330480/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.