(*Diệp Vấn (1893-1972) là một võ sư nổi tiếng người Hồng Kông, được xem là người có công lớn trong việc hình thành và quảng bá hệ phái Vịnh Xuân quyền ở Hồng Kông. Một trong những đệ tử thành danh của ông chính là minh tinh màn bạc Lý Tiểu Long trong những năm đầu đời khi họ Lý mới tập tành học võ thuật.)
“Bọn mày có việc gì?” Bạch Chỉ vẫn như thường ngày, vắt khô bút vẽ rồi đặt xuống bên cạnh xô nước.
Nam sinh cầm đầu không hề khách sáo nhấc chân đạp văng xô nước của cậu, nước trong xô và bút vẽ đặt bên trên đều đổ rơi đầy đất.
Cậu không cúi xuống nhặt, ngồi đó nhìn cậu ta.
“Ngầu ghê nhỉ?” Giọng điệu của nam sinh nọ không dễ chịu chút nào.
“Cảm ơn đã khen.” Bạch Chỉ không nhanh không chậm đứng lên, vóc dáng cậu còn cao hơn cậu ta một khúc “Nếu mày cố tình đến để khen tao thì giờ mày xong việc rồi đấy, tránh ra nhường đường được không?”
Nam sinh cầm đầu bị chọc tức điên, vung tay muốn tóm lấy áo Bạch Chỉ. Không ngờ Bạch Chỉ đã đề phòng từ sớm, cậu linh hoạt né tránh, nhanh như cắt đẩy kẻ chắn trước mặt ra, chạy thẳng tới cửa.
Đám con trai ở đó đều khá nhanh nhạy, vừa thấy Bạch Chỉ muốn chạy, họ lập tức nhấc chân đạp, vung quyền đấm đánh. Với tình thế này, trừ khi Bạch Chỉ là Diệp Vấn tái sinh, nếu không dù là ai cũng không gánh được.
Đúng lúc ấy, Nghiêm Vĩnh Cận tới.
Cách một đoạn hành lang đã thấy Bạch Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330484/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.