Trời đất, tên này biết kiếm cớ ghê! Lỡ ma quỷ nghe được chắc phải đồng loạt trưng ra cái mặt “Liên quan gì đến tao~” mất.
Nghiêm Vĩnh Cận không phí lời với Bạch Chỉ nữa, dù sao cậu cũng sẽ chẳng bao giờ nói thật. Hắn nằm dài trên giường, Bạch Chỉ cũng không hỏi một câu, bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên lúng túng khôn tả.
Ngày tiếp theo, Nghiêm Vĩnh Cận vừa ăn trưa vừa nhớ tới việc hôm trước mà bực bội.
“Này, ông hết sốt rồi à?” Trình Vĩ hỏi.
“Hả? À, hết lâu rồi.” Sáng nay vừa tỉnh dậy hắn đã thấy chẳng khác gì bình thường.
“Thôi, anh Nghiêm, đừng có lừa bọn tôi.” La Hạo làm bộ biết tỏng.
“Buồn cười.” Nghiêm Vĩnh Cận cười lạnh “Ông kể thử tôi lừa các ông vụ gì, để xem ông tưởng tượng ra được cái qué gì nào.”
“Ông bị thằng ngu Bạch Chỉ khóa trái cửa nhốt trong phòng ký túc!” La Hạo dương dương đắc ý nói, còn không nhịn nổi cười.
Trình Vĩ cũng không khỏi bật cười. Nếu lôi chuyện này ra nói giữa ba người họ thì quả thực rất khôi hài, bạn bè với nhau hoàn toàn có thể trêu chọc như vậy, nhưng bây giờ Nghiêm Vĩnh Cận lại không sao cười nổi.
Khi hai tên bạn nhắn tin wechat hỏi hắn, hắn chỉ lấy lý do là bị sốt nên nằm nghỉ trong ký túc xá thôi, hắn chưa từng cho bất cứ ai biết rằng mình bị Bạch Chỉ nhốt trong phòng! Làm sao họ biết được? Chẳng lẽ Bạch Chỉ tự nói? Cậu buồn chán đến vậy ư?
“Ai bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330450/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.