Buổi trưa, Nghiêm Vĩnh Cận ra ngoài gặp Viên Miêu Miêu.
Cô bé Viên Miêu Miêu luôn rất thẹn thùng, khi cùng nhau đi chơi, Nghiêm Vĩnh Cận thậm chí không hề có ấn tượng về việc đã từng nói chuyện với cô. Thế nhưng trưa hôm nay là ngoại lệ, cô không chỉ xách theo một túi đồ ăn vặt tới mà còn trò chuyện với hắn.
“Chào anh.” Khi nói ra hai chữ đó, đôi gò má cô đã đỏ bừng.
Nghiêm Vĩnh Cận gật đầu có lệ.
“Em nghe nói tay anh bị thương.” Viên Miêu Miêu không đám nhìn hắn, cô cúi thấp đầu, hai vành tai lộ ra dưới tóc đều hồng ửng.
Nghiêm Vĩnh Cận ừ một tiếng.
“Nặng không?” Cô bé ngẩng đầu, đôi mắt ẩn hiện tia sáng có vẻ rất chân thành quan tâm, không giống một số người chỉ hòng chuộc lỗi – Nghiêm Vĩnh Cận thầm tức giận nghĩ.
“Cũng ổn.” Hắn thêm một câu “Cám ơn em đã quan tâm.”
Viên Miêu Miêu gật đầu một cái rồi lại cúi xuống im lặng.
Hai người cứ đứng ngây ra như thế, những học sinh đi ngang qua đều tò mò liếc họ vài lần.
“Em chưa ăn cơm đâu nhỉ?” Đứng đần ra mãi cũng chẳng có gì hay. Bọn họ phải về ký túc xá lúc một giờ, có một tiếng đủ để dùng bữa trưa, hơn nữa con gái nhà người ta đã lặn lội tới đây, không mời được bữa cơm thì ít nhiều có phần kỳ cục. Quanh trường học có vài tiệm cơm nhỏ ăn khá ổn, cũng không lo mất thời gian chạy về ký túc, vì thế Nghiêm Vĩnh Cận chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330448/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.