Hôn một cái, ôm một cái, Nghiêm Vĩnh Cận cho rằng Bạch Chỉ nói đùa, nhưng hình như bố Bạch mẹ Bạch không nghĩ vậy.
Trong bữa tối, Nghiêm Vĩnh Cận cảm nhận rõ ràng ánh mắt của hai người họ dành cho mình đều không bình thường, còn nhiệt tình giữ hắn lại qua đêm.
“Dù sao giường của Hương Hương cũng là giường đôi, đủ cho hai đứa con ngủ. Không phải mẹ con vắng nhà à? Con ở đây bác cũng yên tâm.”
Bác gái nói rất đúng lý hợp tình, hắn không có gì để phản bác!
Vì vậy Nghiêm Vĩnh Cận cứ thế ở lại nhà Bạch Chỉ.
“Có phải mẹ cậu hiểu lầm gì rồi không?” Nhân lúc mẹ Bạch giúp hai người xếp chăn gối, Nghiêm Vĩnh Cận ghé sát tai Bạch Chỉ thầm thì.
“Không đâu, cậu tưởng tượng thôi.” Bạch Chỉ trưng vẻ mặt vô tội.
Tôi thèm vào tin cậu! Ông cụ non gian trá này!
Sắp xếp xong xuôi, bố Bạch còn cố ý tới dặn hai đứa trẻ không được chơi quá muộn, nghỉ sớm một chút, cả hai gật đầu lia lịa. Có điều chỉ có mỗi Nghiêm Vĩnh Cận ưa thức khuya, cửa phòng ngủ vừa đóng Bạch Chỉ đã thay đồ ngủ xong rồi: “Ngủ đi, bật điều hòa thấp cho cậu nhé?”
“Khoan đã, chúng ta ngủ luôn á?” Mấy ngày nay Nghiêm Vĩnh Cận ở nhà có tìm vài bộ phim để xem giết thời gian, tay đau không chơi điện tử được, mỗi ngày ngoài ăn ngủ thì hắn chỉ xem đống phim này. Mới có mấy giờ đã lên giường, đúng là không phù hợp với đồng hồ sinh học của hắn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330452/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.