Cậu ta lại khôi phục bộ dạng không đứng đắn, “Em gái như thế nào, cậu có muốn tớ dò hỏi giùm không?” Tôi nhắm ngay đầu hung hăng gõ xuống, “Tớ đi nói cho Nhạc Nguyệt nghe đã.”
Cậu ta bỗng nhiên lại nói: “Quan Tâm, tớ nhìn thấy nha.”
Tôi sửng sốt, cậu ta thấy cái gì? Cậu ta chỉ vào tay tôi bởi vì gõ cậu nên xắn áo lên, liếc nhìn một loạt dấu hôn trên cánh tay, “Quan Tâm, đừng nói với là muỗi cắn đó, hiện nay muỗi không có nhiều vậy đâu.”
Tôi đỏ bừng mặt, vội vàng kéo tay áo xuống. “Này, Quan Tâm, cậu mà cũng xấu hổ ah?” Cậu ta giễu cợt.
Tôi nghĩ, việc gì phải xấu hổ?
“Là Thuộc Đình.” Tôi thừa nhận.
“Tớ biết,” Cậu ta bỗng nhiên nở nụ cười, “Quan Tâm, cậu có cảm thấy có một đạo ánh mắt lạnh lùng nhìn chúng ta hay không?” Tôi dùng sức cảm giác, “Không có ah.” Cậu ta cười như tiểu hồ li, “Cậu đương nhiên không cảm giác gì rồi, vì đó là nhắm vào tớ mà.”
Có sao? Tôi nghe ra ý tứ của cậu ta trong lời nói. Chậm rãi đi về, nhìn thấy Thuộc Đình, anh vẫn như trước nằm ở nơi đó, thậm chí ở trên mặt còn có một quyển sách. Tôi cười khổ với Mạc Hối: “Cậu vừa rồi chắc chắn cảm giác sai lầm rồi. Có lẽ đó là đạo ánh mắt của em Nhạc chúng ta đó.”
Mạc Hối không quay về chỗ Thuộc Đình, mà trực tiếp đi tìm Nhạc Nguyệt, tôi cũng vậy thông minh không đi quấy rầy bọn họ. Tìm một chỗ tương đối sạch, một mình một người ngủ cho đến trời tối. Có thể là nắng tháng tư chan hòa, thực sự mơ một mộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-hat-giong-tinh-yeu-cam-vao-mau/45767/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.