Chiều tối sau khi đi chơi xuân về, đây là lần đầu tôi đi ngủ phải khóa cửa phòng lại. Nằm lỳ ở trên giường lắng nghe âm thanh đi lại của anh trong phòng khách, nước mắt tôi từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt cả gối.
Bắt đầu từ trung học, Thuộc Đình liền thay đổi, từ một cậu bé trở thành một chàng trai đáng ngưỡng mộ như ngày hôm nay. Tôi yêu chính là đôi mắt thâm thúy như màn đêm vậy, dường như ẩn dấu rất nhiều bí mật. Anh vẫn không nói nhiều, càng ngày càng nội liễm(1),tựu như trên người tỏa ra khí chất lãnh đạo, không giận mà uy nghiêm. Có khi mặc dù anh cười với bạn, nhưng ánh mắt khá lạnh lùng, khoảng cách đối với mọi người như ngàn dặm.
(1): hướng nội
Trước kia tôi từ một số hành vi có thể hiểu nội tâm của anh, nhưng bây giờ, dưới đôi mắt đen thâm trầm kia tôi càng ngày càng thấy không hiểu lắm.
Nghe được bước chân anh dừng lại trước cửa phòng tôi, anh đến làm gì? Tôi không tự chủ hô hấp ngừng lại. “Tâm Tâm, mở cửa.” Anh ở ngoài cửa nói.
Tôi không để ý đến anh.
“Thùng thùng ——” từ tiếng gõ cửa có thể thấy được, anh đối với tôi rất bất mãn. Không biết vì sao, tôi có chút sợ. Con người của tôi rõ ràng không sợ trời không sợ đất, nhưng chỉ cần nằm trong tay anh. Chỉ cần anh vừa trừng mắt, tôi liền lập tức nghe lời.
“Quan Tâm, mở cửa!” giọng anh cho thấy anh hiện tại rất bất mãn, “Nếu tự anh mà mở được cửa…, em liền thảm.”
Tôi mặc kệ! Che lỗ tai lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-hat-giong-tinh-yeu-cam-vao-mau/45768/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.