Buổi tối, từng đợt không khí mát lạnh tràn qua ô cửa sổ như sóng biển xô bờ, đẩy mấy tấm rèm lụa mỏng trôi dập dềnh. Trần Văn Dự mở rộng cửa chính, toan bước ra khỏi phòng mấy lần nhưng cũng ngay lập tức rụt chân lại, cuối cùng lại thành đi vòng vòng xung quanh phòng. Tên thái giám Tiểu Lạc Tử được chàng trưng dụng từ hậu cung Long Hà mấy hôm trước đứng hầu khúm núm ở góc phòng, thấy chàng cứ đi tới đi lui mà chóng mặt tới phát khóc. Cuối cùng hắn lấy hết sức can đảm từ lúc sinh ra tới giờ ra, đánh bạo hỏi: “Vương gia, người … có đến Hải Long Cung không vậy?” Bức chân của Trần Văn Dự chậm lại, đi hay không đi, chính chàng còn đang cảm thấy rối bời.
Quả thật chàng cũng có chút tò mò, “mộng cảnh” mà Dư Ảnh nhắc tới với chàng thật ra là thứ thần bí gì? Buổi sáng, những bức tranh kỳ lạ mà tuyệt đẹp kia thật sự khiến chàng nổi lên tầng tầng hứng thú, muốn lập tức vén tấm màn bí mật kia. Thật ra chàng biết, trên đời này làm có chuyện thần tiên quỷ quái, có lẽ Dư Ảnh cũng chỉ nghĩ ra chiêu trò gì đó để gợi nên hứng thú cho chàng thôi. Dù đó là gì, nàng cũng đã thành công khiến chàng quan tâm rồi. Trước giờ chàng tránh xa nữ giới, Dư Ảnh đối với chàng cũng chỉ là cô bé con chưa trưởng thành, nên suy nghĩ “chứng thực” của chàng đều hết sức trong sáng. Nhưng mặt khác, dù trí tò mò của chàng là hoàn toàn thuần khiết, trong con mắt thế gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49580/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.