Ngoài ông ngoại đã khuất, Dư Ảnh chưa từng để ai nhìn thấy tranh của mình, nên nàng cũng không biết khi người khác xem tranh của nàng sẽ có loại biểu hiện này. Lúc nàng định thần lại, hai cung nữ theo hầu nàng đã lủi đi đâu mất. Nàng không biết nên làm gì, chỉ đứng đó nhìn trân trân Trần Văn Dự, còn chàng thì mải mê ngắm tranh của nàng hết bức này đến bức khác, khiến bầu không khí trong phòng có chút quỷ dị. Một lát sau, Trần Văn Dự quơ quơ một mặt tranh về phía nàng, tủm tỉm nói: “Dư Ảnh ơi Dư Ảnh, bổn vương quả thật chưa từng thấy ai có tài vẽ độc đáo như ngươi. Ngươi vẽ đây là tiên cảnh, hay yêu cảnh vậy?” Chỉ thấy trong tranh là một bãi cỏ xanh mướt cạnh bờ sông. Một người con gái áo trắng đứng quay lưng về phía người xem, trên lưng nàng là đôi cánh to lớn trong suốt như cánh ve dường như đang chập chờn. Phía xa xa trên bầu trời hoàng hôn có hai vầng trăng đỏ như máu cùng treo lơ lửng, khiến bầu không khí trong tranh dường như cũng có chút nhiễm đỏ. Dư Ảnh bình tĩnh đáp: “Tiểu nữ không biết.” Trần Văn Dự cuộn bức tranh đặt lại vào bình, hờ hững hỏi: “Là mộng cảnh mà ngươi nói sao?” Dư Ảnh gật đầu.
Trần Văn Dự lại tiến sát về phía nàng, gằn từng chữ: “Ngươi nhớ ba ngày trước nói gì chứ? Chỉ cần ta ôm ngươi đi ngủ, nhất định sẽ có thể tiến vào mộng cảnh của ngươi! Ngươi có khả năng đưa ta đến những vùng đất mà lúc sống ta không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49579/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.