Ba ngày sau.
Trường Dũng đẩy cửa bước vào phòng, bắt gặp cảnh vương gia nhà hắn mặc áo trắng phiêu phiêu, đứng tựa vào cửa sổ ra điều phiền muộn. Hắn vừa than nhẹ một tiếng “mỹ nhân”, liền đón ngay một tách trà lao vào giữa trán. Trần Văn Dự rút bỏ vẻ ảo não ban nãy, ngồi xuống ghế trầm giọng hỏi: “Ngươi thu xếp tới đâu rồi?” Vị tướng quân trẻ tuổi cung kính đáp: “Bẩm vương gia, đã giải quyết ổn thỏa theo lời người dặn dò. Tài sản đáng giá sung vào công quỹ Vân Triều, đã xếp lên xe đợi ngày trở về. Tài sản không đáng giá phân phát cho bá tánh. Người vô dụng thì thả ra ngoài cung, kẻ có chút năng lực thì sung làm nô.” Trần Văn Dự gật đầu: “Hoàng cung Long Hà này nhỏ bé như vậy, ngươi lại làm tốn mất ba ngày của bổn vương. HIệu suất cũng không phải gọi là quá cao, nhỉ?”
Trường Dũng âm thầm lau mồ hôi lạnh trên trán. Ba ngày qua cật lực làm việc như con thoi, thế mà vẫn không làm vị vương gia khó tính này hài lòng. Chẳng phải hắn vừa phải vỗ béo mấy vạn đại quân của vương gia, vừa phải dọn dẹp mấy đống đổ nát của hoàng cung do hỏa hoạn gây ra, còn phải kiểm kê khối lượng khổng lồ tài sản, con người, chưa kể phải thường xuyên đến thăm nom cái vị đang nằm dưỡng thương bên Hải Long cung kia nữa! Trường Dũng thần tốc làm cả đống việc như thế lại bị chê hiệu suất kém, hắn cảm thấy uất ức, uất ức vô bờ!
Nhìn thấy gương mặt méo xệch của Trường Dũng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49578/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.