NƯỚC MẮT GIAI NHÂN
Trần Văn Dự vừa ban lệnh, đã có tiếng dạ ran cất lên. Ba người đứng đầu hoàng tộc Long Hà bị xốc dậy, chuẩn bị đưa ra sân hành hình. Quốc vương Long Hà đã mất hết sức sống, để mặc kẻ khác kéo đi như chiếc lá khô rơi theo gió. Hoàng hậu của ông bật khóc nức nở, chỉ có thái tử trợn đôi mắt sưng húp nhìn trân trối vào một góc nhỏ sau lưng Trần Văn Dự như vừa thấy ma. Trần Văn Dự thích thú thu tất cả vào mắt. Hắn đang định dời bước đi theo để giám sát xử tử ba người nọ thì cổ tay chợt căng cứng. Có kẻ vừa nắm lấy bàn tay phải của hắn, kéo lại.
Cô gái nhỏ bị thương mà hắn trêu đùa lúc nãy đang dùng cả hai tay giữ lấy tay hắn, giọng nói non nớt mang chút chờ mong: “Ngài tha chết cho họ… có được không?”
Trần Văn Dự lạnh nhạt nói: “Nếu lúc nãy bổn vương nghĩ ngươi là thích khách, e rằng cánh tay này của ngươi bị phế lâu rồi.” Cô gái không hoảng sợ, vừa ngoan ngoãn gật đầu lấy lòng vừa cười: “Tiểu nữ cũng sợ vậy, nên chỉ dám kéo nhè nhẹ thôi!” Thấy thái độ này của cô gái, trừ ba người vừa bị kéo ra sân kia, tất cả những kẻ có mặt đều cực kỳ sửng sốt. Chỉ thấy Trần Văn Dự chợt ngồi xổm xuống trước mặt nàng, khóe miệng nhếch lên đầy nguy hiểm: “Ngươi là ai?”
Dư Ảnh bình tĩnh nói: “Tiểu nữ là con gái của lão già đó.” Nàng hất hất mặt về phía bóng lưng héo gầy của quốc vương Long Hà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49577/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.