Trần Văn Dự không trở lại ngai vàng, mà đứng khoanh tay dựa luôn vào cây cột gần nhất, khóe môi mỉm cười, điệu bộ phóng túng như vị tướng quân trẻ tuổi đang đứng trên cây cầu nhỏ đợi người yêu. Dư Ảnh cắn răng, âm thầm nhích ra xa cây cột một chút. Sau đó không lâu, ba người tôn quý nhất hoàng tộc Long Hà bị áp giải vào đại điện. Phụ hoàng của nàng mặc áo vải thô, đầu tóc rối bời, con ngươi lạnh lẽo, bị trói quặp tay về phía sau. Hoàng hậu thì đã trút đi lớp son phấn cùng trang sức xinh đẹp, miệng mếu xệch, ăn mặc rách rưới như người ăn xin ở chợ. Thê thảm nhất là Thái tử hoàng huynh của nàng: người bê bết máu, mí mắt bị đánh rách toát, khuôn mặt đẹp trai giờ sưng phù, vặn vẹo đến đáng thương.
Trong đầu Dư Ảnh hiện lại sự việc hai canh giờ trước, lúc nàng chịu một nhát đao kia. Dư Ảnh thân là công chúa thứ mười tám của quốc vương Long Hà, lại không được phụ hoàng chú ý, tin chiến sự chỉ có thể nghe qua lời nhũ mẫu cùng cung nữ. Lúc đó đại quân Vân Triều chưa tiến vào thành, nhưng thế địch như thế núi, thất bại là điều khó tránh khỏi. Nhìn hoàn cảnh trước mắt, trong lòng nàng không khỏi nóng như lửa đốt. Chợt có một tiểu thái giám đến chuyển lời của thái tử, bảo nàng mau mau đến khu vườn nhỏ ở Nam Uyển, chính là nơi bí mật hai anh em là nàng và thái tử thường đến vui chơi.
Dư Ảnh tóc không kịp vấn, vội vã chạy tới chỗ hẹn thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49576/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.