Trần Văn Dự rút ánh mắt khỏi đám hỗn loạn bên dưới, nhẹ nhàng xoay thanh bảo kiếm trong tay, giọng đều đều nói: “Từ lâu hoàng tộc Long Hà đã khét tiếng tham lam vơ vét, làm mục nát lòng dân. Bổn Vương phụng lệnh quốc vương Vân Triều đến để lập lại trật tự, hoàng tộc Long Hà không phản đối chứ?” Một mảnh im phăng phắc. Dư Ảnh tựa vào góc cột đỡ trán: đánh cho hoàng cung của người ta tan tác rồi lại bảo là “lập lại trật tự”, lý lẽ gì thế này? Giọng nam phía ngai vàng chợt nâng cao một bậc: “Kỳ lạ, sao lại không thấy quốc vương cùng thái tử Long Hà? Chẳng lẽ bọn hắn hay tin bổn vương đến làm khách nên bỏ trốn mất rồi?” Im lặng. Hắc Vương Gia nói tiếp: “Vậy bổn vương không phụ tấm lòng của quý quốc, quốc vương của các người vẫn phải bắt về, nhưng mọi việc ở hoàng cung Long Hà bây giờ để bổn vương nhọc lòng làm chủ vậy.”
Dự Ảnh có chút mê man. Nàng rút ra kết luận, Trần Văn Dự này thật ra có máu vô sỉ bẩm sinh! Chợt xung quanh có tiếng lao xao. Nàng dỏng tai lên, lại nghe được một vài âm thanh thút thít từ phía các phi tần. Trần Văn Dự gõ mạnh chui kiếm lên tay ngai vàng tạo thành tiếng “keng” lớn, giọng hơi mất kiên nhẫn: “Quốc vương cũng thái tử của các ngươi bỏ trốn, khóc lóc há có ích gì? Lũ đàn bà đụng đến là khóc, toàn những kẻ vô dụng. Người đâu, lôi đám đàn bà con gái ồn ào quẳng ra khỏi hoàng cung cho ta!”
Có tiếng “dạ” vang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49575/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.