Trần Văn Dự sửng sốt.
Dư Ảnh điềm đạm đáng yêu giải thích: “Tiểu nữ đã nói là tiểu nữ không ba hoa mà. Vương gia bây giờ đã vào trong giấc mộng của tiểu nữ, thân phận không giống như ban ngày nữa. Bây giờ người tên là Trịnh Sảng, thuộc hạ của tướng quân Trịnh Tiêu. Tướng Trịnh Tiêu bị gian thần hại chết, hiện người đang mang chứng cứ tới Thịnh Thành, cũng chính là kinh thành của nước này, để giao chứng cứ cho quốc chủ, vạch mặt kẻ đầu têu.”
Trần Văn Dự mở miệng định hỏi: “Chứng cớ gì?”, tay trái đã tự động sờ lên ngực. Ở đó có một cái túi da nhỏ được giấu trong quần áo, là thứ chàng có sứ mệnh bảo vệ đến Thịnh Thành. Trần Văn Dự vốn rất thông minh, phút chốc đã hiểu vấn đề. Thì ra trong mộng cảnh, dù chàng vẫn mang suy nghĩ, có nhận thức lúc ban ngày, nhưng lại không còn là chàng nữa. Thân thế và ký ức của cơ thể này, hẳn đều do Dư Ảnh tạo ra. Bỗng khuôn mặt chàng trở nên căng thẳng, Trần Văn Dự trầm giọng nói nhanh: “Trên đời sao lại có việc kỳ lạ như thế. Lúc tỉnh dậy cô phải giải thích rõ ràng cho bổn vương.” Nói rồi đột ngột ôm lấy Dư Ảnh ném lên một con ngựa đen đứng gần đó, miệng lẩm bẩm: “Lưu cô nương, thất lễ!” Bản thân chàng cũng nhảy lên ngựa, điều khiến nó nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Trần Văn Dự vừa giục ngựa vừa ghé vào tai Dư Ảnh thì thầm: “Từ giờ hãy nhớ, cô không phải Dư Ảnh, bổn vương cũng không phải vương gia. Chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49581/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.