Nếu nói về chuyện của Cổ Long Thần, không ai biết rõ hơn Mộng Hoa.
Mộng Hoa được sinh ra từ hơn hai vạn năm trước. Lúc đó nó chưa có linh tính, vẫn còn là một hòn ngọc hấp thu máu độc của Ma Thần, được mài thành nhẫn đeo tay. Sau đó Hoa Thần bị độc chú bên trong chiếc nhẫn làm hại, một phần máu thịt cùng hồn phách của nàng bị bức ra khỏi cơ thể. Mộng Hoa giống như một cái bình rỗng chứa tâm ma cùng sức mạnh hắc ám. Sau khi gỡ chiếc nhẫn ra khỏi tay Hoa Thần, Cổ Long Thần luôn mang theo nó bên người, dùng chính sức mạnh của ngài áp chế tâm ma còn tồn đọng bên trong.
Mãi rất lâu sau này, có lẽ là hơn một một vạn năm, ý thức của Mộng Hoa mới hình thành.
Âm thanh đầu tiên “nàng” nghe thấy, là giọng một người phụ nữ. Nàng ấy gọi mãi, gọi mãi, thế nhưng Cổ Long Thần không hề trả lời. Đến lúc giọng nói của nàng ấy sắp sửa khàn đặc, thì mới nghe âm thanh trầm vang của ngài chậm rãi cất lên.
“Việc cô cầu xin, vốn đi ngược lại sách trời. Thứ lỗi ta không có đủ quyền năng hồi sinh Thần chết vì Thiên Mệnh.” Giọng của ngài vang vọng hang đá tăm tối. Người phụ nữ đó bất chợt khóc lớn, bước chân lảo đảo rời đi.
Thế nhưng nàng ấy chưa bỏ cuộc. Chừng hai tháng sau, nàng ấy quay trở lại cùng với một vật. Cổ Long Thần trút một hơi thở dài: “Không ngờ cô vì tìm Thần Long Lệnh mà dám đánh đổi vẻ đẹp bất tử của tiên nhân.” Người phụ nữ lúc trước ngập ngừng đáp lại: “Ngài có chắn chắn là không thể hồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793305/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.