Tôi bần thần hồi lâu. Lúc ngẩng đầu, Mộng Hoa đã đứng trước mặt, dáng vẻ như có điều muốn nói. Chợt cô bé cất lời: “Chủ nhân, nghe nói Cổ Long Thần sắp rời đi. Cô không định giữ ngài ấy lại sao?” Tôi hơi ngạc nhiên trước lời đề nghị này của cô bé, bèn hỏi: “Sao em lại nói như vậy?” Khuôn mặt không biểu cảm của Mộng Hoa trở nên hơi dao động. Sau đó cô bé mím chặt môi, thở dài.
Mộng Hoa ngẩng mặt nhìn tôi, nhìn nhìn, lại nhìn nhìn, ánh mắt càng ngày càng sắc bén. Không ngờ cô bé vẫn luôn vâng lời tôi hôm nay lại mang ánh mắt như vậy, thật sự khiến tôi có chút chột dạ. Tôi rụt rè hỏi: “Ta không làm gì có lỗi với em đấy chứ?” Mộng Hoa bèn dậm chân, bỏ lại một câu trước khi rời đi: “Thật sự là kẻ bạc tình.” Tôi ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng cô bé, trong lòng như có gợn sóng cuộn trào.
Tôi hít một hơi thật sâu, xoay người rời khỏi vườn hoa. Hồ Nhạn đang ngồi đánh cờ với Diêm Vương ở gần lối ra, thấy tôi đi ngang qua liền gọi lại. Cậu chàng quan tâm hỏi: “Tỷ tỷ, lúc nãy Thiên Long Hậu nói với tỷ gì thế?” Tôi mỉm cười: “Ngài ấy hỏi thăm sức khỏe của tỷ mà thôi.” Lúc này Diêm Vương chợt đứng dậy khỏi ván cờ, vừa vuốt vuốt râu thưa vừa mỉm cười thần bí: “Hồ Nhạn tiên tử, cậu để tôi nói riêng với Tử Ly tiên tử vài câu được chứ?” Hồ Nhạn thức thời, nhanh chóng rời đi.
Diêm Vương nói: “Nhìn ánh mắt tiên tử, dường như có tâm sự chăng?” Từ trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793307/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.