Chàng họa sư trẻ tuổi vừa rụt rè vừa cẩn trọng bước theo vị thái giám đi trước. Hai bên hành lang hoa lệ có không biết bao nhiêu cấm vệ nghiêm trang đang dõi mắt theo hai người, khiến cho họa sư cảm thấy việc hít thở chưa bao giờ khó khăn đến thế.
Hai ngày trước, chủ phường họa nói với chàng rằng Hắc Hoàng đang tuyển những họa sư tài ba vào hoàng cung vẽ tranh. Chàng vốn có đôi bàn tay khéo léo, việc có người trong cung đến tìm cũng không có gì quá bất ngờ. Hắc Hoàng có công thống nhất lãnh thổ Vân Triều cùng nhiều nước nhỏ, trong đó có Long Hà, Lạc Chinh, cùng hai mươi năm trị vì lỗi lạc của ngài đã để lại lòng tin cùng tín ngưỡng của dân chúng. Thế nhưng vị họa sư được triệu vào cung có hơi sợ hãi, một phần vì mấy tin đồn bên lề về Hắc Hoàng mà dân gian âm thầm truyền nhau. Thứ nhất, Hắc Hoàng không thích phụ nữ, cả đời không lấy hoàng hậu hay phi tần, ngay cả thái tử hiện tại cũng là cháu trai gọi ngài là “Hoàng thúc”. Một kẻ không thích phụ nữ, liệu có sở thích bất chính với nam tử trẻ tuổi không? Thứ hai, nghe nói Hắc Hoàng là một người mù. Một người mù lại muốn triệu họa sư vào cung vẽ tranh, để cho kiếp sau ngắm chắc? Họa sư nghĩ nghĩ như vậy, cảm thấy đáy lòng khổ sở không thôi.
Vị thái giám đi phía trước như có mắt trên lưng, đương lúc họa sư gào thét trong lòng thì chợt quay đầu liếc chàng một cái sắc lẹm, cong miệng nói: “Họa sư, cậu nghĩ nhiều rồi!”
Họa sư há
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793302/chuong-42-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.