Lúc sức khỏe tôi hồi phục trở lại, cha mẹ tôi nằng nặc đòi tổ chức một buổi tiệc chúc mừng ở Thanh Khâu. Ban đầu tôi tỏ ý không muốn, thế nhưng sau đó lại bắt gặp đôi mắt rưng rưng của mẹ tôi. Bà nói: “Tiểu Ly đáng thương của mẹ, mấy ngàn năm qua cha mẹ đã không thể chăm sóc tốt cho con. Một buổi tiệc sinh nhật mà cũng mấy ngàn năm rồi chưa có tổ chức cho ra hồn…” Tôi thật sự đau đầu. Hình như thẳng nhóc Hồ Nhạn to nhỏ gì đó, khiến ánh mắt cha mẹ nhìn tôi vô cùng khác. Có đôi khi mẹ tôi nhìn tôi cười tủm tỉm, còn cha tôi thì chắp tay đứng trước động Hồ Ly, mấy lần thở ra hơi dài nhẹ nhõm.
Cảm giác quái dị vô cùng.
Nhưng cũng không thể phủ nhận, thời gian gần đây tôi sống tốt vô cùng. Trước đây luôn có một bóng ma tâm lý luôn rượt đuổi tôi từng giây từng phút, thế nhưng hiện tại tôi hài lòng với cuộc sống êm đẹp, xung quanh là những tiên nhân tôi yêu thương. Tuy ký ức thương tâmcủa kiếp trước được mở ra, tôi lại không còn ấn tượng gì nhiều về Mộc Thần và Thủy Thần. Có chăng, chỉ là một nỗi buồn man mác khi phải rời bỏ người thân, xa lánh cuộc sống vốn vô cùng đẹp đẽ của mình. Còn ở kiếp này, gia đình hồ ly luôn sẵn sàng dõi theo tôi, che chở tôi những khi tôi cần, khiến mỗi khi nhớ lại, lòng tôi trào dâng niềm vui ấm áp. Vì vậy, dù không thích tiệc tùng, nhưng khi cha mẹ tôi ngỏ ý, tôi cũng không đành lòng dứt khoát chối từ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793300/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.