Buổi tối nọ, Trần Văn Dự chợt hỏi: “Ngày mai ở trấn bên dưới có lễ hội lồng đèn, nàng muốn đi chơi chứ?” Dư Ảnh chần chừ đáp: “Mắt chàng không thấy, đến nơi đông người không tiện đâu.” Chàng vuốt tóc nàng, cười bảo: “Đừng xem ta như kẻ vô dụng vậy.”
Họ thay quần áo đẹp, lên xe ngựa vào thị trấn. Dù nơi đây là trấn nhỏ, nhưng vì lễ hội đặc sắc nên có nhiều người ở tứ phương đến góp vui. Trần Văn Dự mặc trường bào màu tím, dáng người anh tuấn, còn Dư Ảnh diện áo vàng nhạt, thoạt nhìn thanh lệ như ánh trăng rằm. Hai người nắm tay thật chặt, bước đi hờ hững, không biết đã thu hút biết bao nhiêu ánh mắt say mê của người đi hội. Trần Văn Dự đi theo sự dìu dắt của người bên cạnh, chỉ cảm thấy xung quanh vô cùng huyên náo. Chàng nghiêng đầu dịu dàng hỏi: “Lễ hội có đẹp không?” Nàng cười rạng rỡ đáp: “Rất đẹp. Đèn lồng đều tinh xảo, nhiều hình dạng độc đáo”. Trần Văn Dự hỏi tiếp: “Thế có giống như trong mộng cảnh của Trịnh Sảng, Lưu Trân?” Giọng Dư Ảnh hơi bồi hồi: “Lễ hội trong mộng cảnh còn đẹp hơn một chút. Không ngờ chàng còn nhớ…”
Hai người mải mê nói chuyện, không phát hiện có một đám trẻ con mải chơi đùa đang lao đến. Không biết vô tình hay cố ý, mấy đứa trẻ này đâm sầm vào chính giữa Dư Ảnh và Trần Văn Dự, khiến bàn tay hai người lạc nhau.
Dư Ảnh bị đám đông chen lấn, xổ đẩy một hồi. Lúc đứng vững lại, nào thấy bóng dáng Trần Văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793298/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.