Một buổi trưa bình thường ở cõi thần tiên, ánh nắng rực rỡ, tiếng nhạc từ xa vọng đến dập dềnh. Trên tảng đá to ở cạnh hồ nước lớn nhất Thanh Khâu, có một cậu thiếu niên áo trắng đang nằm ườn ra phơi nắng. Trên mặt cậu úp một chiếc quạt đính lông cáo, thỉnh thoảng còn cầm lên phất phơ, phất phơ.
Chợt một tiếng “ào” vô cùng khủng khiếp vang lên, cậu thiếu niên chỉ kịp thấy vạt áo mình bị văng nước, vội vàng ngồi bật dậy. Từ dưới nước đi ra một cô gái áo trắng ướt nhẹp, đầu tóc rũ rượi nhỏ nước long tong trông vô cùng thảm thương. Cô gái chậm chạp bò lên một tảng đá không xa chỗ cậu thiếu niên áo trắng đang ngồi, một lúc sau mới phát hiện hoàn cảnh xấu hổ của bị bị nhìn thấy, có chút sửng sốt.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, vẫn chưa có người mở miệng trước. Cô gái nhìn cậu thiếu niên bằng ánh mắt trầm tĩnh, đầy suy đoán. Cậu thiếu niên không được như vậy, hết dáo dát nhìn cô gái lại ngoái cổ ngó xuống hồ, ngó đăm đăm khuôn mặt mình.
Hai người, ngoài khác biệt giới tính, cứ như là từ một khuôn đúc ra vậy.
“Đệ là Hồ Nhạn?” Cuối cùng cô gái phá vỡ sự im lặng, giọng nói đầy ý cười. “Đừng có nhìn nữa. Tỷ là Tử Ly, là tỷ tỷ của đệ đây.” Cậu thiếu niên cuối cùng cũng vỡ lẽ, mỉm cười toe toét: “Tỷ tỷ, tỷ về rồi!” Vừa nói vừa chạy ào tới chỗ cô gái.
Lúc Tử Ly rời đi, Hồ Nhạn còn là bé hồ ly con trăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793289/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.