Lúc thức giấc, Dư Ảnh nhận ra khuôn mặt mình đầm đìa nước mắt. Lúc hít vào, nàng còn bị nghẹt thở, giống như có một cục đắng nghét chặn ở cuống mũi, buộc nàng phải há miệng lấy hơi. Nàng nhìn ra cửa sổ, bắt gặp vài ánh sáng đỏ le lói yếu ớt phả xuống giường. Mãi một lúc sau Dư Ảnh mới vỡ lẽ, mình đã ngủ cả một ngày.
Từ trước lúc nàng thức dậy vài canh giờ, Trần Văn Dự đã ngồi trong phòng khách, trước mặt là vị anh trai đã mấy tháng trời không gặp.
Trần Văn Nghĩa nhấp ngụm trà, tủm tỉm nói: “Nhớ nhung hoàng đệ nên lặn lội đến thăm, không ngờ lại đúng lúc có giai nhân trong nhà…” Trần Văn Dự sầm mặt nói: “Lần nào phong lưu cũng bị hoàng huynh bắt gặp, thật ngượng ngùng.” Người kia đặt tách trà xuống bàn, có hơi mạnh tay. Cười nói: “Đệ bị rắn độc cắn một lần, bây giờ chẳng lẽ lại nghiện?” Trần Văn Dự chán nản nói: “Phụ nữ của đệ, tự đệ có cách quản.”
“Hừ, có cách quản mà để bản thân thành ra thế này!” Trần Văn Nghĩa lần đầu tiên cảm thấy bực bội, cũng là lần đầu tiên lớn tiếng với em trai mình. Bầu không khí có chút căng thẳng.
Một lúc sau Trần Văn Nghĩa lại cất giọng quan tâm hỏi: “Dạo này mắt đệ có khá hơn tí nào? Các thần y mà trẫm mời đến cho đệ có ai tìm được cách chữa?” Trần Văn Dự mỉm cười, lắc đầu nói: “Không chữa được. Thế nhưng cũng chẳng sao. Đệ đã quen rồi.”
Dù sao cũng là hỏi qua loa cho có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793287/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.