Ma Thần rời đi không lâu, Dư Ảnh bắt đầu cảm thấy bất thường.
Thoạt đầu, nàng chỉ cảm thấy đầu óc hơi lơ mơ như đang buồn ngủ, thế nhưng cùng lúc mọi suy nghĩ đều hết sức tỉnh táo. Cho tới lúc có một tiếng gọi từ phía xa xa, nàng giật mình quay lại, thì mới biết chỗ sai nằm ở đâu. Cơ thể này, vì sao dường như không nghe theo ý nàng?
Nàng thấy mình tự động bước xuống giường, hướng một cái chấm đen nho nhỏ từ phía xa mà đi. Nhưng rõ ràng đây không phải là ý định của Dư Ảnh!
Chưa hết kinh ngạc, nàng bỗng nghe thấy miệng mình phát ra tiếng nói: “Xích Hỏa, lại bị ức hiếp sao?” Kẻ đến là một con vật nhăn nheo, gầy guộc, xấu xí, trông như con cún khổng lồ bị trụi lông.
Từ miệng “Xích Hỏa” cất ra giọng nói trầm trầm mang chút ấm ức: “Mẫu Thần, mong người cho Xích Hỏa nán lại một chút. Ả ta lúc nào cũng tìm cách hành hạ con.” Dư Ảnh nghe thấy tiếng thở dài của chính mình, còn tay nàng tự động vươn ra, xoa xoa cần cổ nhăn nheo của nó, khẽ nói: “Ngươi nếu không muốn bị ức hiếp, phải cố sức tu luyện để thành hình người. Còn nữa, sau này đừng gọi ta là Mẫu Thần…”
Không còn nghi ngờ gì nữa, Dư Ảnh biết mình đã bị tước đi mọi quyền điều khiển với cơ thể Lan Chi. Nàng hiện giờ giống như kẻ đứng ngoài quan sát diễn biến câu chuyện, không có khả năng tác động đến nó. Chỉ có điều, Dư Ảnh, nhìn nhận mọi việc qua đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793286/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.