Ma Thần đe dọa nàng vài câu rồi biến mất, nàng cũng chưa kịp hỏi hắn muốn một chút máu của nàng, hay toàn bộ máu đây? Dư Ảnh thấy mình giống như con lợn dưới trần gian, được nuôi nhốt trong lồng đợi ngày làm thịt. Không gian của nàng được giới hạn trong chiếc vỏ sò bằng băng, còn kẻ ngày ngày đến chăm nuôi nàng, lại là sinh vật xấu xí tên Hắc Điểu kia.
Hắc Điểu dường như là kẻ cô đơn, mỗi lúc mang đến thức ăn, quần áo cho nàng đều ngồi lại lê la nói chuyện thêm một lúc lâu. Ả chủ yếu khoe khoang các chiến tích của mình, đã giết được bao nhiêu thần tiên, bắt cóc được bao nhiêu con người. Dĩ nhiên Dư Ảnh không hào hứng về chuyện đó, thế nhưng đây lại là nguồn thông tin vô giá về thế giới này. Nàng hỏi: “Chẳng lẽ ngươi cứ ru rú trong chỗ này không bao giờ ra ngoài? Ngươi biết gì về thế giới ngoài kia?” Hắc Điểu vênh mặt nói: “Sao lại không biết? Đừng quên ta là cánh tay đắc lực của Phụ Thần!” Sau đó ả bắt đầu ba hoa về những điều mình biết về thế giới của thần tiên, con người. Dư Ảnh vừa lắng nghe vừa há hốc miệng, tuy thông tin của ả hữu ích, nhưng nhân sinh quan của người này vặn vẹo đến khó tin. Hắc Điểu kết luận: “Thần tiên các ngươi đều là kẻ có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng tâm địa nhỏ nhen. Phụ Thần trong lòng có trời đất, chính là bá chủ chân chính của trăm vạn thế giới ngoài kia!” Dư Ảnh tò mò hỏi: “Thật sự có hàng trăm vạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793284/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.