Buổi sáng tháng hai phương bắc, bầu trời còn chìm trong một màu trắng đục. Một vài cung nhân mặc áo lông đi qua đi lại dưới bức tường đá đen vững chãi của hoàng cung Lạc Chinh, thỉnh thoảng còn chúm tay phả ra một làn khói ấm nhạt. Tuy mặt trời đã bắt đầu ló dạng, bầu không khí vẫn còn chưa rũ hết cái lạnh thấu xương vốn là đặc trưng của vùng cao nguyên này.
Trên con đường đá dốc còn ẩm ướt, hai bóng người một cao một thấp, mập gầy một béo đang chầm chậm thả bước về phía ánh mặt trời. Người béo lùn đi sau mặc trang phục thái giám màu rêu, hai tay cung kính nâng một chiếc hộp gỗ. Người đi trước mặc áo lông trắng, vóc dáng cao gầy, sống lưng rất thẳng, khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười hiền hòa.
Một cung nữ trẻ tuổi không biết vô tình hay hữu ý mà trượt ngã một cái trước mặt người nọ, lập tức quỳ rạp xuống cầu xin. “Điện hạ...” Nàng nâng đôi mắt long lanh nhìn người thanh niên tựa tiên nhân trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp đẫm nét đáng thương. Lạc An dịu dàng nói: “Đứng lên đi. Nền đá vừa trơn vừa cứng, sau này phải cẩn thận hơn.” Thiếu nữ dập đầu tạ ơn, hắn mới thong thả bước tiếp, không hề ngoái đầu lại. Đi được một đoạn, hắn hơi nghiêng mặt, đè giọng nói với người đi sau: “Sau này tốt nhất dọn dẹp hết rác rưởi trước khi ta đi qua.” Thái giám mập mạp liền liên tục vâng dạ, chẳng mấy chốc hai người đã đến một bãi đất trống rộng bằng phẳng, xung quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793278/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.