Ánh chiều càng ngày càng suy yếu, vầng dương đỏ rực cũng đã lui về tít tắp phía chân trời. Ánh sáng nhạt chiếu nghiêng nghiêng trên đất, để lại cái bóng dài của một tòa tháp sáu tầng. Tòa tháp này xây biệt lập trên một ngọn đồi nhỏ, kích cỡ không quá lớn, lại hướng về trấn nhỏ bên dưới. Phía trước tháp là một cái sân rộng, ngoài ra còn có hai gian nhà rộng rãi dùng làm nơi ở của khách và người làm. Trước mảnh sân là một cái cổng vòm sơn đỏ, trên bậc thang có một người áo xanh đang ngồi bất động.
Đôi mắt người đó đăm đăm nhìn về phía trước, con ngươi không hề động đậy, hai tay thì đan vào nhau đặt trên đùi. Bóng lưng rất rộng, nhưng rõ ràng là một người mù.
Người đó ngồi ở đó không biết từ lúc nào, xung quanh cũng chẳng có ai hỏi han. Mặt trời sắp lặn, có mấy người tiều phu đi ngang qua chân đồi trên đường về nhà. Một giọng hát tha thiết cất lên từ phía xa xa:
Tình không hẹn chớ đành hoài nhớ
Mảnh lòng son sao đặng bơ vơ
Dặm xa ai vẫn đợi chờ
Quay lưng người đã, thẫn thờ làm chi…
Người mù nghe thấy, đôi mày nhíu lại rất chặt. Sau đó uể oải nói: “Xuống dưới bảo hắn sau này đừng hát nữa.” Khó nghe chết đi được.
Một người cao lớn, trang phục đen gọn gàng không biết bước từ đâu ra, cung kính cúi người “dạ” một tiếng, rồi nhanh nhẹn bước xuống phía dưới. Bóng người áo đen vừa khuất, người mù liền hô lên: “Là ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793279/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.