Giữa làn khói sương lảng bảng nhẹ tênh, có một chiếc đèn lơ lửng lập lòe không ngừng di chuyển về phía trước. Nhìn kĩ mới thấy người cầm đèn là một người trung niên cao gầy áo trắng, râu tóc màu muối tiêu. Người trung niên nheo mắt nhìn về khoảng không trước mặt, chợt hơi chậm bước chân, cất giọng êm tai hỏi : ”Mộng Hoa, tâm trí của thần quân đã khơi thông được bao nhiêu phần rồi ?” Giữa làn sương khói chợt hiện ra bóng dáng người con gái mờ mờ, trên vai mang đôi cánh trong suốt. Nhìn kỹ, khuôn mặt nàng kia trắng như tuyết, đường nét hài hòa xinh đẹp, thế nhưng lại không có nét cười. Cô gái được gọi là Mộng Hoa nghiêm nghị nói : ”Đã bố trí theo chỉ dẫn của Diêm Vương. Tuy nhiên thần hồn của ngài ấy sâu như bể, các mộng linh không dám thăm dò.” Người trung niên áo trắng nghe thế thì gật gật đầu, thở dài nói : ”Dùng ngàn vạn giấc mơ của thần để đánh thức ký ức vốn đã vùi sâu do tổn thương hồn phách, nghe thì khả quan nhưng lúc thực hiện lại chẳng dễ dàng như vậy. Đây là bí thuật của Cõi U Minh, vì vậy phải thực hiện hết sức kín đáo, không để cho chúng tiên trên trời phát giác. Chỉ mong khơi gợi được chút dư ảnh trong ký ức của ngài ấy.”
Diêm Vương lại bắt đầu nói dông dài, Mộng Hoa chỉ cuối đầu lắng nghe, khuôn mặt xinh đẹp không biểu lộ chút cảm xúc. Diêm Vương chợt ngừng lại một chút như đang suy ngẫm, sau đó lão nói : ”Thời gian coi như vừa đủ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793274/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.