Bên ngoài xe ngựa thấp thoáng tiếng quan binh truy vấn cùng tiếng trả lời vững vàng củaphu xe. Mãi một lúc sau xe ngựa mới bắt đầu chậm rãi lăn bánh, Ngọc Vinh không nén được thở phào nhẹ nhõm. Hắn căng thẳng nhìn sang phía bên cạnh, thì thấy Dư Ảnh đã mệt mỏi ngủ say tự lúc nào. Đôi mày của em gái hắn nhíu chặt ngay cả trong giấc mơ, thế nhưng nàng lại ngủ rất ngoan, tiếng thở cũng hết sức nhẹ nhàng.
Tâm trí Ngọc Vinh trôi dạt về một ngày nắng đẹp cách đây nhiều năm.
Hôm ấy phụ hoàng dẫn một cô bé chừng mười tuổi đến trước mặt hắn, chậm rãi nói: “Con trai, đây là em gái thứ mười tám của con. Nó ở trong hoàng cung không có chỗ dựa, con hãy giúp trẫm chăm sóc tốt cho em.” Hắn ngạc nhiên nhìn kỹ lại khuôn mặt cô bé, thì bắt gặp một cặp mắt to tròn vô cùng xinh đẹp. Hắn buộc miệng hỏi: “Phụ hoàng, con sẽ gọi cô bé này là hoàng muội sao? Tại sao trước giờ con chưa từng gặp qua?”
Hắn không nhớ rõ phụ hoàng đã trả lời như thế nào, chỉ không quên được ánh mắt cô bé nhìn hắn đầy mong đợi. Chỉ trong một thời gian ngắn, hắn cùng cô bé đã trở nên vô cùng thân thiết. Hắn bớt chút thời gian dẫn Dư Ảnh đi khám phá khắp nơi, dạy cho con bé lễ nghi cùng phương thức tồn tại trong cung đình. Tiếp xúc nhiều với Dư Ảnh, hắn mới vỡ lẽ, bản thân muội ấy cũng không phải là người yếu đuối đơn thuần như vẻ bên ngoài.
Dân gian thường nói: vạn sự tùy duyên. Mối quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793272/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.