Sau khi nghe tôi nói nhỏ xong, Tần Tuyết bất giác nhìn xuống chân cô gái trẻ.
Vừa cúi đầu liếc nhìn, hai mắt cô ấy đột nhiên mở to, cái miệng nhỏ nhắn há thành hình chữ O: Chân cô gái trẻ lơ lửng trên mặt đất, dưới chân còn giẫm lên một bàn chân lớn!
Bàn chân của cô gái trẻ nhỏ nhắn tinh tế, nhưng bàn chân dưới bàn chân của cô ta to lớn vô cùng!
Rất rõ ràng, đó là một đôi chân của đàn ông.
Hơi nghiêng mình một chút, liền có thể nhìn thấy sau lưng cô gái trẻ, ẩn hiện bóng dáng một người đàn ông trung niên đang đứng đó.
Chỉ có điều, thân thể người đàn ông trung niên cứng ngắc, vẻ mặt đờ đẫn, trông như một con rối dây, từng cử chỉ động tác đều bắt chước theo cô gái trẻ.
Cô gái trẻ giơ tay, thì ông chú cũng giơ tay;
Cô gái vuốt tóc mái, thì ông chú cũng vuốt tóc mái theo.
Kỳ lạ.
Quỷ dị.
"Đó là chú Lưu..."
Nhìn thấy người đàn ông trung niên phía sau lưng cô gái trẻ, Tần Tuyết kinh hãi mở miệng.
Tôi sợ cô ấy kêu lớn tiếng, liền bước đến nói nhỏ bên tai cô: "Đừng ầm ĩ, đừng nhìn vào mắt cô gái kia, chậm rãi lùi về sau ba bước."
Tần Tuyết gật đầu cứng ngắc như máy, chầm chậm theo tôi lùi về phía sau.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Hai chúng tôi đứng lại.
“Xoay người, đi về phía trước ba bước.” Tôi nhỏ giọng nói với Tần Tuyết.
Tần Tuyết cứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-phong-thuy-su/1887122/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.